Tại sao Tôn Ngộ Không tài phép nhưng vẫn thua Phật Tổ Như Lai?

loading...

Sau khi nhảy thoát ra khỏi lò Bát Quái, Tôn Ngộ Không như cọp sút rọ, xách thiết bảng xông ra tận Thiên cung loạn đả. Tề Thiên đánh đến chỗ nào thì tan chỗ ấy, không ai dám cự. Thượng Đế kinh hãi, liền truyền chỉ sai Du Diệc Linh Quan và Duật Hành chân quân đồng qua Tây Phương thỉnh Phật Tổ Như Lai cứu giá!

Phật Tổ nghe tin, liền cùng 2 vị tôn giả là A Nan và Ca Diếp đằng vân tới Linh Tiêu bảo điện. Tới nơi thấy Ngộ Không đang gây chiến với Linh Quan và 36 vị lôi công, Phật Tổ liền bảo các vị thần dừng tay, hỏi han gốc tích của Ngộ Không rồi nói:

“Ta đánh cuộc với ngươi, nếu ngươi nhảy khỏi bàn tay hữu của ta, thì ngươi hơn, ta bảo Thượng Ðế nhượng Thiên cung cho ngươi, khỏi bề chinh chiến, còn ngươi nhảy không khỏi bàn tay ta, thì ngươi trở về trung giới tu ít kiếp nữa sẽ lên tranh đoạt.

loading...

Tề Thiên nghe nói cười thầm rằng:

– Thích Ca thiệt quê mùa quá! Lão Tôn nhảy một cái 108.000 dặm, sá chi bàn tay, dầu bao lớn, lại nhảy không khỏi .

Nghĩ rồi hỏi lớn rằng:

– Ngươi làm chủ việc ấy chắc không?

Thích Ca nói:

– Chắc.

Nói rồi xòe bàn tay hữu ra, bằng lá sen.

Ngộ Không cất thiết bảng, niệm chú cân đẩu vân, vừa co giò nhảy qua vừa la lớn rằng:

– Ta qua khỏi rồi.

Chớp mắt một cái, Ngộ Không thấy quanh mình là năm cây cột đỏ như thịt, trên ngọn có mây xanh. Bất giác giật mình nói:

– Mình nhảy xa quá, tới đây cùng đường rồi, thì Thích Ca bảo Thượng Ðế nhường ngôi cho mình chắc lắm! Song mình phải làm dấu, phòng sau đối lại với Thích Ca. Nghĩ rồi nhổ lông hóa viết mực, đề tại cây cột giữa, tám chữ rằng: “Tề Thiên Ðại Thánh đáo thử nhứt du”. Nghĩa là: Tề Thiên đi chơi tới chỗ đó.

Ðề rồi lại đái xuống gốc cột thứ nhất một vũng, rồi cân đẩu vân trở lại, té ra cũng còn đứng trong bàn tay. Thích Ca  thấy thế mắng rằng:

– Ngươi là con khỉ đái vất! Ra không khỏi bàn tay ta mà còn múa mỏ!

Tề Thiên nói:

– Ngươi có theo ta đâu mà biết, ta đi tới chân trời, thấy năm cây cột đỏ, trên ngọn có mây xanh, ta có làm dấu, ngươi không tin đi mà coi?

Thích Ca nói:

– Ta chẳng đi đâu hết, ngươi hãy cúi đầu xuống mà coi?

Tề Thiên trợn mắt dòm xuống, thấy ngón tay giữa của Thích Ca có đề tám chữ: Tề Thiên Ðại Thánh đảo thử nhứt du, dưới cộng tay cái còn bọt, nước đái!

Tề Thiên hoảng kinh nói rằng:

– Kỳ không kìa! Ta đề tám chữ đó nơi cây cột chống trời, sao lại ở nơi tay nọ! Chắc họ có phép tiên tri, làm vậy đặng gạt mình, ta chẳng hề tin, đi coi lại một nữa.

Tề thiên vội vàng tung người nhảy vút đi, nhưng bị Phật tổ lật bàn tay túm chặt lấy, mang ngay ra ngoài cửa Tây thiên, biến năm ngón tay thành năm quả núi: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, gọi là núi Ngũ hành, nhẹ nhàng đè chặt Đại thánh xuống dưới”.

Phép cân đẩu vân của Ngộ Không đứng trước Phật Tổ thì chỉ là cái trí phàm. (Ảnh: Xinhuanet)Phép cân đẩu vân của Ngộ Không đứng trước Phật Tổ thì chỉ là cái trí phàm. (Ảnh: Xinhuanet)

Thôi thế là hết! Ngũ Hành Sơn đã đè lên lòng người, câu chuyện đại náo thiên cung đến đây là kết thúc. Thế nhưng, có bao nhiêu người tự hỏi rằng: Tại sao Tôn Ngộ Không bản lĩnh cao cường như vậy mà lại không nhảy ra được khỏi bàn tay của Phật Tổ? Tại sao Ngũ Hành Sơn lại có thể đè bẹp được Tề Thiên Đại Thánh có sức mạnh vô song?

Năng lực của Ngộ Không chịu hạn chế của thân xác phàm và cảnh giới mình đang ở

Phật Giáo cho rằng, sinh mệnh hữu tình trong vũ trụ mà chúng ta đang ở có mười pháp giới, trong đó bao gồm cả lục đạo luân hồi pháp giới và bốn loại giải thoát pháp giới. Mà trong mười pháp giới đó, Phật Tổ ở vào cảnh giới tối cao, đó là Phật pháp giới. Tôn Ngộ Không tuy có phép thần thông quảng đại, nhưng suy cho cùng thì cũng chỉ thuộc vào loại A Tu La chuyên tranh đấu với thiên thần. Giữa Phật pháp giới và A Tu La pháp giới, cái trước là pháp giới giải thoát, mà cái sau lại thuộc vào pháp giới lục đạo luân hồi. Cho nên dù Ngộ Không có thần thông quảng đại đến mức nào thì năng lực cũng chịu một giới hạn nhất định do cảnh giới của mình quyết định.

Chúng ta cũng có thể tìm thấy ẩn ý tương tự qua hình tượng núi Ngũ hành trong truyện Tây Du Ký. Phật giáo cho rằng tiểu vũ trụ mà chúng ta đang sinh sống vốn do năm yếu tố: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ cấu thành, cơ thể người cũng như vậy. Vậy việc Tôn Ngộ Không bị núi Ngũ Hành đè ám chỉ điều gì? Chính là ám chỉ thần thông của Ngộ Không bị giới hạn bởi cái xác phàm này nên năng lực trong tự thân bị giới hạn. Điều này cũng được thể hiện rõ qua việc: Khi đại náo Thiên cung, thần tướng khắp trời không làm gì được Ngộ Không, nhưng khi bảo hộ Đường Tăng đi lấy kinh, “Đại Thánh” thỉnh thoảng lại bị yêu quái bắt nạt, phải nhờ đến sự trợ giúp của các vị tiên khác. Tại sao lại có chuyện như vậy? Chính là vì Ngộ Không phải “gánh” thêm 1 cái xác phàm là Đường Tăng, cho nên thần thông bị hạn chế.

Những phân tích bên trên mới chỉ nói về năng lực, còn về góc độ trí tuệ thì sao?

Phật là Pháp vương (Dharma Lord, Vua Pháp) nên bàn tay của ngài dĩ nhiên nắm trọn vạn pháp. Đồng thời, trong pháp giới giải thoát mà ngài đang ở, không chỉ không có sự phiền não, mà hơn nữa còn có trí tuệ và sức mạnh không bao giờ hết, dùng mãi không bao giờ cạn, vì thế mà nó có thể xử lý được như ý mọi việc ở nhân gian. Còn Tề thiên dù có thông minh sáng suốt đến đâu chăng nữa thì cũng vẫn còn trong chướng ngại của thế gian trí, trong hạn chế của phàm phu trí. Nói một cách tương đối phép cân đẩu vân của Ngộ Không cũng chỉ là cái trí phàm. Chính vì vậy, một Tề Thiên Đại Thánh không ai bì nổi đã phải thua Phật Tổ, đó cũng là việc hợp tình, hợp lý đấy thôi!

Những bài học mà chúng ta có thể rút ra cho bản thân

tru bat gioi
Trư Bát Giới, chỉ vì ham ăn, ham ngủ, không bỏ được sắc tâm mà cuối cùng không thể đắc được chính quả. (Ảnh: Internet)Như vậy thông qua trích đoạn Phật Tổ Như Lai thu phục Ngộ Không chúng ta có thể rút ra một số bài học như sau:

Lý giải “Tây Du Ký” từ góc độ tu luyện kỳ 7 xin phép khép lại tại đây. Mời các bạn đón đọc các kỳ tiếp theo vào tuần sau…

Ý kiến bạn đọc

Nổi bật:

loading...